Anh hỏi tôi: Ngày hôm qua là gì?

Tôi đáp: Ngày hôm qua là một khái niệm còn trừu tượng hơn cả những khái niệm triết học. Bởi cái đang là ngày hôm qua ấy, đến ngày mai sẽ lại không còn là ngày hôm qua nữa. Nó sẽ biến thành ngày hôm kia, ngày hôm kìa, ngày thứ tư tuần trước, rồi ngày 13 tháng trước, rồi đến một lúc người ta chỉ gọi nó là ngày 13 tháng 5 năm 2015, nhiều thế kỷ sau nữa, nó sẽ chỉ còn là một ngày những năm 2010,…

Ngày hôm qua là thứ mơ hồ nhất, nhưng ngược lại, nó cũng là thứ bất biến nhất. Người ta nói, khi vũ trụ chết đi, thời gian sẽ biến mất, không còn điều gì còn ý nghĩa cả. Tôi không tin, cái gì đã từng xảy ra thì không thay đổi được. Thời gian biến mất, ta không nhớ, không có nghĩa là ngày hôm qua không còn nữa. Nếu như nó không còn nữa, vậy tại sao thời gian lại biến mất?

Ngày hôm qua vì thế là một khái niệm rất vĩ mô. Song nó cũng là một khái niệm rất vi mô. Ngày hôm qua là ngày anh mua một đôi giày mới, đến một thành phố quen, hay là ngày anh đã gặp cô ấy. Có những thứ chỉ diễn ra vào ngày hôm qua.

Có rất nhiều thứ đã bị chôn cất vào ngày hôm qua. Bầu trời đó đã bị chôn cất vào ngày hôm qua. Nụ hôn đó đã bị chôn cất vào hôm qua. Nỗi phiền muộn đó đã bị chôn cất vào ngày hôm qua. Cả anh của ngày hôm qua, cả cô ấy của ngày hôm qua, đều đã bị chôn cất vào ngày hôm qua. Và đương nhiên, cả những kỳ vọng ngây thơ của tôi nữa.

Anh biết đấy, ai cũng nói chúng ta cần phải sống cho ngày hôm nay và ngày mai, nhưng đó chỉ là vế đầu, đầy đủ phải là, chúng ta cần phải sống cho ngày hôm nay và ngày mai, vì ngày hôm nay và ngày mai rồi sẽ trở thành ngày hôm qua. Nếu như chúng không trở thành ngày hôm qua mà chỉ biến mất một cách lặng lẽ như bọt xà phòng, vậy thì chúng ta phải sống để làm gì? Khi chúng ta chết đi, ngày hôm qua chính là tất cả những giá trị để lại cho sự tồn tại mong manh của chúng ta.

Ngày hôm qua như một trò chơi đuổi bắt mà chúng ta đều bị bịt mắt và buộc phải kiếm tìm những thứ đã bị giấu đi trong mê cung mang tên thời gian ấy. Rất nhiều người sẽ lao đi lùng sục tìm kiếm từng ngóc ngách đến khi kiệt sức. Biết là vậy, nên tôi chẳng đi đâu cả, chỉ tìm đại một góc trong nơi mê cung khổng lồ để trốn vào đó. Và như thế, chắc chắn tôi sẽ chẳng tìm ra cái gì. Nhưng biết đâu, ai đấy sẽ tìm ra tôi. Ừ, biết đâu đấy!

yesterday, love was such an easy game to play now i need a place to hide away oh i believe in yesterday…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.